Cấp bậc: vip pro |
Thầy ơi! Con yêu thầy
Viết bởi : Thầy bói và những người bạn

Hì hì...thầy ở đây không phải là thầy giáo đâu nhé ! Mà là thầy của chúng mình
Lời đầu: Thầy bói là ai?
Sau đây là một số lời coment trên facebook :
Hot boy Thành zezo: Là một tên xấu zai nhưng có thể cầm tay bất cứ người con gái nào
Seven trọc: Hì! Ông thầy ngốc hả? Đó là một người kỳ lạ, đi đâu cũng được gọi là " thầy "
Ngọc xinh: Ừm, mình không biết nói sao nữa, đó là một người tốt
Hội những kẻ nghiện game: Đó là một tên mù mờ về nét và là một con gà, khi chơi game
Cô chủ nhiệm chống ề: Cường à? Học lực khá, hạnh kiểm khá và xem bói cũng rất khá! Hề hề...
Hội đồng đệ tử: Là một người khi vui, ta tìm đến để cùng cười ha ha. Khi buồn, ta có thể dựa vào vai khóc. Một người luôn sẵn sàng, nghe ta tâm sự và khi ngồi cạnh người ấy, trái tim ta có cảm giác ấm áp lạ thường.
" Thầy ơi! Chúng con yêu thầy! "
Hội đồng đệ tử: Thầy ơi!
Thầy bói: Gì vậy các con?
- Thầy kể đi...
- Kể gì?
- Thầy bảo hôm nào rỗi, thầy sẽ kể cho mọi người nghe về sự tích, trở thành thầy bói của thầy mà. Hôm nay rỗi này, thầy kể đi
- Hì...kể à
- Vâng
- Chuyện sẽ dài lắm đấy
- Dài bọn con cũng nghe
- Hì...nếu mọi người muốn nghe thì thầy sẽ kể:
Chuyện kể rằng đã từ lâu lắm rồi, trên thế gian có một người cô đơn...
Tập 1: Tên ngốc cô đơn
Chương 1: Đi đâu hết rồi, bạn tôi ơi!
Mùa thu, khí trời mát mẻ, gió thổi dịu êm, bao giờ cũng là thời điểm vui chơi, họp mặt bạn bè. Nhưng với tên ngốc ấy thì khác, ngốc ta chỉ có một mình. Cái ngày khai giảng đầy nô nức khi gặp lại bạn bè, thầy cô không còn nữa. Chẳng biết từ khi nào, mọi người học cùng nhau mấy năm cấp hai rồi dần trở nên thân thiết. Bỗng dưng, đến một ngày, phải rời xa nhau. Sau đó, là cả một kỳ thi khủng khiếp và giờ, ngốc ngồi đây giữa những con người xa lạ, cô đơn và chỉ có một mình.
" Cô đơn là gì? " giờ ngốc mới hiểu. Cô đơn là khi xung quanh có rất nhiều người mà mình chẳng thể bắt chuyện với ai . Một cảm giác thật kỳ lạ, thèm được nói chuyện kinh khủng nhưng khi đối mặt thì lại chẳng biết nói câu gì.
" Ừ, có lẽ ngốc khó kết bạn ". Lúc nào, cậu cũng chỉ lủi thủi như một cái bóng, ngốc luôn cô đơn trong lớp học và trên con đường về nhà.
Một ngày nọ, học buổi chiều, cô giáo có việc bận nên cả lớp được nghỉ. Biết tin ấy, có đứa hú lên vì sung sướng, vội vàng lấy xe rồi lao vào quán nét, cày game. Lại có người rủ nhau đi ăn nem rán. Riêng ngốc thì khác, cậu phải đạp xe về nơi ấy, nhớ nơi ấy khủng khiếp. Ngốc đạp xe thật nhanh thật nhanh. Thế rồi...
Con đường cũ, hàng quán cũ...từng thứ từng thứ một, dần dần hiện ra
" Thân thương quá, nhớ quá! "
" Trường cũ đây rồi! " ánh mắt ngốc tưởng như nhạt nhòa đi, bao kỷ niệm chợt tràn về. Góc sân ấy bạn bè cùng đá cầu, hành lang kia đã từng chạy đuổi nhau.
Hải còi, Linh xinh, lớp trưởng heo...híc híc
" Lớp 9A kia rồi! Nhưng...hu hu đi đâu hết rồi, bạn tôi ơi? " ngốc ngơ ngác hồi lâu.
" Hình như...hình như, ngốc lạc mất tất cả rồi ! Hu hu...muốn khóc quá ! " chợt, khóe mắt ngốc cay cay, những giọt nước mắt chỉ chực, trào ra ngoài.
" Híc híc...mình không được khóc...mình là đàn ông mà ! " ngốc tự nhủ, rồi quay xe lao vội đi vì ngốc sợ, nếu quay lại, nhìn thêm một chút nữa thôi thì nước mắt sẽ tèm lem trên mặt.
" Chẳng còn ai nữa rồi, xa quá rồi, bạn tôi ơi! "
Nếu bây giờ, ai cho ngốc một điều ước thì chắc hẳn, ngốc sẽ ước có thật nhiều bạn bè.
Ừ, nhiều bạn bè thì sẽ tha mà hồ cười - Hì, lâu lắm rồi không được cười đã đời và hôm nay, cũng chẳng nhớ là cô giáo đã nói gì nữa, cả lớp đều cười " hì hì ". Riêng ngốc thì khác, cậu cười " ha ha " cười thật to. Buồn thật! lâu lắm rồi, ngốc mới cười. Mặc dù cả lớp đều nhìn ngốc và bảo
- Tên kia bị điên à! - ngốc vẫn cười, cười hô hố, cười sặc sụa, cười chảy cả nước mắt mà không sao ngừng cười được. Tội nghiệp! Cả lớp đã ngừng cười lâu lắm rồi mà không hiểu sao, ngốc ta vẫn còn bịt miệng, khúc khích cười. Cứ như là trong tim ngốc, tiếng cười đã bị đựng quá đầy rồi và hôm nay được dịp, là nó bung ra không thể kiểm soát nổi.
" Híc híc..." ngốc muốn khóc quá nhưng cái miệng lại cứ cười, thế có tức không
" Hu hu...có lẽ, mình là sinh vật lạ mất rồi, hu hu hu..."
Hết tiết học, ngốc chán nản bước xuống sân trường. Sân trường mùa thu, dù mới quét vào buổi sáng vẫn ngập tràn lá vàng. Ngốc lặng lẽ ngồi xuống ghế đá rồi ngây người nhìn quanh.
Các bạn ạ! Biết đâu sau này, khi rời xa nơi ấy, cậu sẽ lại nhớ nó ghê gớm. Con người thật lạ, lúc nào cũng lưu luyến về quá khứ và mong đợi ở tương lai trong khi, hiện tại thì bỏ bê không để ý đến. Rồi hiện tại qua đi và trở thành quá khứ thì lại tiếc nuối, không nguôi. Có ai biết, bây giờ, ngốc phải làm gì không thì hãy nói, cho ngốc biết vì cậu ta lại bắt đầu ước ao rồi.
" Ước gì mình có một người bạn nhỉ? Mình sẽ bớt cô đơn, ước gì..."
Bỗng, một bóng người thấp thoáng đằng xa, nơi cây bàng gần cổng trường. Một ánh mắt lấm lét, người ấy cầm một tờ giấy A4, dán lên cây rồi bước nhanh ra chỗ khác.
" Chuyện gì vậy nhỉ ? " ngốc tò mò lại gần, ngước mắt đọc
Trung tâm kết nối bạn bè
Bạn đang cô đơn!
Đang muốn thay đổi chính mình và đi tìm nửa kia của mình
Hãy liên lạc ngay với chúng tôi, theo số điện thoại : 0972 449 544
Cơ hội cho bạn _ Cơ hội thoát khỏi cô đơn
" Thoát khỏi cô đơn "
" Điều ước của mình, thành sự thật rồi sao " ngốc thốt lên
" Mình phải làm gì? gọi điện...có nên gọi không nhỉ? " ngốc suy nghĩ
Tùng tùng tùng...tiếng trống trường bất chợt vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của ngốc. Cậu vội vàng quay về lớp và trong suốt tiết học bốn chữ ấy, ám ảnh cậu. Nó lởn vởn trên con đường về nhà, nó theo cậu khi ăn cơm rồi bay luôn vào giấc ngủ. Ngốc mơ, cậu ngồi đó và cười như một tên ngốc, trong khi mọi người xung quanh đều nhìn cậu. Họ cười, họ bàn tán về cậu.
" Híc...chẳng lẽ ba năm cấp ba sẽ trôi qua như vậy sao? Không! Mình phải thoát khỏi nó, thoát khỏi cô đơn "

- Cường ơi! dậy đi -
- Vâng, oáp... -
Một ngày mới lại bắt đầu trên thế gian. Híc, ngày thì mới thật đấy nhưng mọi thứ vẫn như cũ, vẫn là một tên ngốc cô đơn
- Bố chưa về hả mẹ? - ngốc ngái ngủ hỏi.
- Ừ, bố đi nhặt trứng ngoài trang trại rồi -
- Ăn thịt hay ăn trứng, con? -
Bao giờ mẹ cũng hỏi câu ấy. Nếu ăn thịt, ngốc sẽ phóng xe ra quán Giang béo. Còn trứng, thì đầy trong tủ lạnh. Là một gia đình nông dân, bao giờ bữa sáng cũng phải tươm tất. Ăn để lấy sức, cho cả một ngày dài lao động vất vả.
- Hôm nay ăn trứng đi mẹ -
- Ừ -
- Ốp bốn quả nha mẹ! Hì, bố một, mẹ một, con hai - nói rồi, ngốc nhe răng cười.
Mẹ bao giờ cũng chiều ngốc nhất nhà. Từ ngày, anh trai đi đai học, nhà chỉ còn ba người và chỉ có mẹ là nhất, còn bố thì…
Bịch bịch bịch...hai mẹ con vừa sắp cơm xong thì có tiếng chiếc xe máy đời cũ của bố vào sân.
- Thằng Cường đâu rồi? Ra đỡ trứng -
- Dạ dạ - ngốc chạy ra, lật đật bê thùng trứng trên ba ga xuống.
- Trăm vịt mà đẻ được có tám chục trứng, cứ thế này thì lỗ vốn mất - bố làu bàu.
- Thôi, ông để đấy rồi rửa tay vào ăn cơm - mẹ đon đả
Cơm ngon, canh ngọt, món trứng ốp thì cực kỳ tuyệt vời, duy chỉ có một điều...
- Tôi đã bảo bà bao nhiêu lần rồi... -
- Rán trứng, phải thật giòn thì mới ngon chứ - bố lại làu bàu.
- Nhưng thằng con ông, nó không thích trứng rán giòn -
- Nó không thích thì để riêng cho nó một quả -
- Tôi đã bảo bà, bao nhiêu lần rồi…-
Híc, ngốc ta chỉ biết ăn ăn ăn, xong đã ăn xong. Lấy cặp sách và nhảy lên xe đạp, cậu thở dài
- Thằng kia mũ nón đâu? - bố lại ầm lên
- Bố! Trời có nắng đâu - ngốc ta cãi
- Nhỡ chốc nắng thì sao, lấy mũ đội vào -
- Dạ dạ -
- Cầm áo mưa chưa? -
- Trời có mây đâu mà mưa, bố? -
- Nhỡ chốc mưa thì sao? -
- Híc...dạ -
Mẹ vẫn thường nói, có ông thầy bói bảo
" Bố mày sinh tuổi chuột lại đẻ ban đêm nên đi đâu cũng sợ... "
"...mèo nó trú trong chỗ tối, nhảy ra vồ. Thế nên bố mày lèm bèm suốt ngày "
" Ừ! Có lẽ thế thật! ". Hễ có việc gì mà không vừa ý ông là...đi ông nói, đứng ông nói, nằm ông nói thậm chí đi ngủ rồi, ông cũng gọi dậy mà nói.
Ở nhà có ba điều cần nhớ...cấm hỏi, cấm cãi, nói phải nghe không thì nhừ đòn.
Híc...không hiểu sao cái số ngốc lại đau khổ đến thế. Ông anh trai thì đã nhanh chân, biến lên Hà Nội mất rồi! Giờ chỉ còn, ngốc ở đây với bố
" Hu hu...tí lại còn ở lớp nữa chứ! Ông trời ơi! Sao tôi đi đâu cũng chỉ có, buồn và buồn thế này. Bao giờ tôi mới có ngày vui, ú hu hu hu... "
Thẻ tag: "học trò", "thầy bói", "cô đơn", "đánh nhau"


" Mình phải làm gì? " ngốc nắm chặt hai tay vào nhau.
" Tốt nhất, mình nên đi chỗ khác " ngốc ta lùi lùi
" Không, mình phải nó, thoát khỏi cô đơn " đầu óc của ngốc bây giờ, thật là lộn xộn
Tíc tắc tíc tắc....thời gian trôi thật là chậm chạp
- Chào bạn - một giọng nói con gái sau lưng khiến ngốc giật mình quay lại
- Bạn vừa gọi cho tôi phải không? - người ấy chỉ tay vào, chiếc điện thoại mà ngốc đang cầm
- Dạ...dạ - ngốc trả lời
- Hì, bạn không cần quá căng thẳng - người ấy nhoẻn miệng cười
- Chúng ta có thể ngồi vào căng tin trường, uống một ly nước không? -
- Dạ vâng - hai người vừa đi vào căng tin thì...
Tùng tùng tùng...tiếng trống lại vang lên, báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Người ấy lại nhoẻn miệng cười với ngốc
- Hì, hết giờ nghỉ mất rồi! chúng ta gặp nhau sau nhé -
- Dạ - ngốc trả lời.
Thế rồi, người ấy bước nhanh, lên khu vực lớp của 12. Còn ngốc ta thì tần ngần quay mặt, bước về lớp.
Một tiếng...hai tiếng...điện thoại không rung
Ba tiếng rồi...quỷ thần ơi! Bốn tiếng rồi...không biết đã bao nhiêu lần, ngốc cầm điện thoại lên, máy vẫn trống trơn. Không có bất cứ một cuộc gọi nhỡ hay một tin nhắn nào
" Ừm, thế là hết à " ngốc tự nhủ.
" Chắc, trông mình thế này thì chị ấy hết hi vọng rồi. Híc, mình chẳng đẹp trai và trông cũng chẳng có tiền, thế là hết...hết thật rồi "
" Ôi, anh bạn vui vẻ ơi! cậu nỡ lòng nào bỏ mình mà đi, hu hu... "
" Còn thằng cô đơn độc ác kia! tao đã tạm biệt mày, biết bao nhiêu lần rồi mà sao mày không đi đi. Tao xin mày, tao lậy mày, làm ơn đi đi mà hu hu ..."
" Ông trời ơi! bao giờ tôi mới có ngày vui đây! ú hu hu hu..."
]
Rồi, thấm thoát cũng đến ngày cuối tuần, bố đang ở nhà. Ngốc ta cầm cuốn sách lên, giả vờ gật gù gật gù học. Cũng chẳng biết là gật gù bao lâu nữa thì bỗng, một bàn tay đặt nhè nhẹ lên vai
- Bố ra trang trại rồi, đi chơi đi con -
" Hì, chắc chắn là mẹ " ngốc quay mặt lại, cười toe toét.
- Học cả tuần rồi, chủ nhật đi chơi cho thoải mái -
- Dạ tuân lệnh " sếp mẹ " - ngốc để bàn tay lên trán
- Hì... - mẹ dí yêu một cái lên trán ngốc, rồi nói
- Cầm tiền đi này, con -
- Hì hì, dạ - ngốc nhận tiền rồi ra vẻ đếm đếm
- Cái thằng này, sáng ngủ dậy không chải đầu à? Sao để bù xù thế này? - bà nhẹ nhàng cầm cái lược, chải đầu cho ngốc
" Hì hì, mẹ luôn là nhất mà " ngốc lại nhe răng cười
- Đừng có tiêu linh tinh! Mua cái gì mà ăn! - bà căn dặn
- Hì mẹ ơi, ba chục thì ăn gì được? Cho con năm chục đi - ngốc vòi
- Cha bố anh -
- Đây năm chục, nhớ về sớm đấy - bà mắng yêu, rồi lấy thêm tiền đưa cho ngốc
- Mẹ vạn tuế! Mẹ muôn năm...- ngốc dơ hai tay lên, tung hô mẹ.
- Hờ hờ - mẹ ngốc cười thật tươi, bụng thầm nghĩ
" Thôi chết, mình lại chiều nó quá rồi "
Ngốc nhảy lên xe và phóng ra ngoài cổng, trông có vẻ hăm hở lắm. Bỗng, một bóng người quen thuộc thấp thoáng đằng xa...
" Bố - hu hu...bố về "
Ngốc cất vội xe, chạy vào rồi ngồi lại lên ghế gật gù, gật gù. Với bố của ngốc thì chỉ có học, học và học. Học để thoát khỏi kiếp nông dân như ông, vất vả suốt ngày.
- Sao bố nó lại về nữa? - mẹ cất tiếng hỏi
- Ừm, tôi để quên cái xẻng -
- Hôm qua mưa to quá, nước ngập hết cả mấy luống khoai, giờ tôi phải đi tháo nước -
- Bà có thấy cái xẻng ở đâu không? - bố ngốc hỏi
- Nó ở góc bếp ấy - mẹ ngốc trả lời
- Ừ, bà ra chợ bán trứng đi, cho sớm! Trưa còn về cơm nước -
- Rồi rồi...tôi đi ngay đây! - mẹ ngốc vội vội, vàng vàng lấy trứng ra chợ bán.
Bố đi rồi, ngốc lại nhảy lên xe, phóng ngay ra chợ.
" Hì hì, bây giờ phải làm bát phở " ngốc ngẫm nghĩ
Bố chẳng bao giờ cho ngốc ăn quán cả. Ông bảo, đồ mình làm ra là nhất. Thích trứng thì vịt đẻ, thích cá thì xách cần ra câu. Vừa rẻ vừa ngon lại sạch nữa, đồ quán toàn háo chất.
" Hì, hóa chất gì chứ! "
" Wa phở nè! Chân giò nè! "
" Ui, lại còn nước dùng sốt sột. Vắt thêm quả chanh vào...thật ngon hết biết. Hít thêm một hơi...ui thật tuyệt vời. "
Sáng chủ nhật nào, ngốc cũng chỉ ăn nửa bát cơm thôi. " Hì, còn để bụng mà ăn phở chứ "
" Soạt soạt sột sột - Ngon ngon ngon " phở hết, ngốc đứng dậy trả tiền.
" Bây giờ đi đâu nhỉ? - Vào quán làm ván game? - Không chán lắm! "
" Hay là, đến nhà thằng Hải còi chơi - Ừ, lâu rồi không qua nhà nó "
- Hải ơi -
- Ai đấy? - tiếng mẹ Hải còi
- Cháu! Cường đây -
- Cường hả? Hải nó đi chơi với mấy đứa cùng lớp rồi -
" Híc " ngốc tiu nghỉu quay đi - Hải ơi, mày nỡ lòng nào bỏ tao mà đi, ú hu hu hu... -
Con đường sao dài quá, ngốc đạp xe lang thang qua từng dãy phố. Tiếng nhạc đâu đó, vang vang
Tùng dinh dinh tùng tùng tùng dinh dinh..." Ừ, sắp tết trung thu rồi ! Sẽ lại là một cái tết buồn " ngốc đau lòng tự nhủ
Cũng chẳng biết, là ngốc đã đạp xe bao lâu nữa. Có một mình thì lâu hay chóng cũng như nhau thôi. Từng vòng xe đều đặn và con đường dường như đang trôi đi, ngay dưới chân ngốc. Thế rồi, cậu gù lưng, cố đạp xe lên một cây cầu và dừng lại, ngắm nhìn dòng sông.
- Ôi, cảnh sao mà buồn quá? -
Nước vẫn cuộn đỏ, chảy mãi về xa .
Tại sao nước...cứ chảy mãi?
Tại sao người...cứ phải xa nhau?
Không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông. Ừ, đôi bờ vẫn còn đấy nhưng nước thì đã đi quá xa rồi. Mọi thứ luôn đổi thay kết bạn rồi lại chia tay, buồn thật buồn.